RSS

Nhật kí ngày bão

Bão tan. Vì có cơn bão khác đến. Nhỏ thôi, nhưng cũng bận lòng đấy. Bão nhỏ đi qua thì dư âm bão lớn lại trở lại.

Dạo này ping Skype còn không trả lời nữa. Chắc muốn quên nhau thật rồi. Không biết có thực sự là một dấu chấm hết?

2014, 1 năm của cơm áo gạo tiền, hành hạ đến tận hết năm vẫn chưa dứt cho coi. 2015 xác định đi nhé 🙂

 
Leave a comment

Posted by on December 29, 2014 in Uncategorized

 

Darkness

I like darkness, because it’s safe.

 
Leave a comment

Posted by on May 17, 2014 in Uncategorized

 

Nhật kí ngày bão

Lại thêm mấy tháng nữa của cơn bão. Chả hiểu rồi cái cơn bão quét qua cuộc đời mình khi nào mới dừng lại.
Cuối tuần ở một mình, chợt nhận ra nỗi đau vẫn còn nguyên đó, chẳng hề chịu lên da non, chẳng hề chịu dịu đi.

Nghe kể vễ những câu chuyện hồi trước của người ta mới thấy mình đáng thương hơn mình tưởng. Thêm một người đi ngang qua cuộc đời mà thôi.

Cứ tưởng thời gian, công việc, khoảng cách có thể gột rửa, nhưng thực tế không phải vậy. Nỗi đau vẫn âm ỉ ở đó, lúc ta yếu lòng thì nó hành hạ ta, khác gì mang trong mình thứ bệnh chết người.

Rồi những ngày sau sẽ ra sao?

 

 
Leave a comment

Posted by on April 19, 2014 in Uncategorized

 

Nhật kí ngày bão

Những ngày cuối năm, mọi thứ đều ngổn ngang. Bản thân còn chưa sẵn sàng cho 1 năm mới thì nó đã tự đến từ lúc nào. Facebook tràn ngập ảnh và status Tất niên.

Đã qua một năm, tự hỏi mất bao nhiêu thời gian nữa để quên đi một người.

Câu chuyện dở dang đã không có cách nào kể cho trọn vẹn. Gặp gỡ chỉ làm tăng thêm sự đáng thương của bản thân. Hôm đó đã giật mình khi biết được những cái ôm, những lời quan tâm kia ngay cả khi hết yêu đàn ông vẫn có thể làm được. Thì ra là giả dối hết. Người ta còn yêu thương hay không chẳng phải rõ ràng rồi sao.

Cuộc sống là kết quả của những lựa chọn. Có lẽ người ta đã chọn cách làm tổn thương một người, còn hơn là làm tổn thương nhiều người. Thứ tự ưu tiên hẳn đã có ngay từ lúc bắt đầu. Chỉ có một người vẫn ảo tưởng rằng mình được quan tâm đặc biệt.

Yêu thương người khác  làm gì, cuối cùng chỉ có chính mình tổn thương. Người ta đã bạc bẽo dứt áo ra đi, sao còn nhớ đến vậy?

 
Leave a comment

Posted by on January 26, 2014 in Uncategorized

 

Nhật kí ngày bão

Điên thật rồi. Loạn thật rồi. Đầu óc đang bấn loạn vô cùng. Lần gặp nhau hôm qua đã không xảy ra như mong muốn.

Vốn dĩ chỉ định hỏi mấy câu: Hết yêu khi nào? Hết yêu như thế nào? Tại sao anh không thành thật ngay từ đầu? Phải chăng càng về sau càng ít quan tâm vì từ đầu anh chỉ định chơi đùa thôi?

Nếu anh nói đúng là lúc bắt đầu anh chỉ muốn chơi đùa, thì có lẽ với em mọi thứ đã hợp lí hơn rất nhiều. Nếu anh chỉ chơi đùa, thì việc hết yêu là hoàn toàn hợp lí. Nhưng anh lại nói anh không chơi đùa. Vậy tại sao sau khi ổn định được ở tầng 14, anh cũng đâu quan tâm em nữa. Như vậy không phải chơi xong vui chán rồi bỏ thì là gì? Anh nói anh không chơi đùa. Vậy tại sao anh có thể giũ bỏ mọi thứ chúng ta đã có cùng nhau một cách dễ dàng như thế?

Anh nói anh quyết định không yêu em nữa bằng lí trí. Vậy thực sự anh còn tình cảm không? Hay là vì tình cảm không còn nên lí trí tự làm theo như vậy? Nếu lí trí và tình cảm đều không còn, thì tại sao đến lúc gặp anh vẫn kéo em lại bên anh. Anh nói và làm quá mâu thuẫn…

Mục đích của em khi gặp anh là để làm rõ duy nhất 1 điều: Tại sao anh ra đi, cho dù còn yêu hay không. Rồi kết thúc câu chuyện buồn này lại, rồi sẽ bỏ về trước 1 cách thật cool, rồi sẽ có lại bình yên trong tâm hồn.

Nhưng anh đã đến, mang theo những vô lý không thể hiểu nổi. Với em, hết yêu là lúc nghĩ về nhau không mang lại chút cảm xúc gì – rất đơn giản và dễ hiểu. Lúc đó thậm chí người ta sẽ chẳng còn muốn chạm vào nhau nữa. Sao anh không chịu hiểu nó theo nghĩa của em, để em có thể dễ dàng hiểu câu trả lời của anh hơn?

Em muốn hiểu gốc rễ của mọi thứ làm nên ngày hôm nay. Em đã làm gì sai?

 
Leave a comment

Posted by on January 20, 2014 in Lan man

 

Nhật kí ngày bão

 

Cuộc sống của chúng ta vẫn tiếp diễn. Và em vẫn đứng ở đó, chờ đợi 1 cái gì đó xảy ra.

Ngay từ lúc bắt đầu và thậm chí đến bây giờ em vẫn không hiểu anh là người thế nào. Một kẻ chơi bời hay một người thực sự yêu em.

Anh nói một khi anh đã yêu thì sẽ không bao giờ bỏ, chỉ sợ em bỏ trước. Em đã tin anh.
Kể cả khi sau khi em đi khỏi công ty, cả tháng không gặp. Đến khi gặp lại, em vẫn tin điều anh nói lúc đầu.
Em đã quá tủi thân và chủ động kết thúc. Khi anh đến thăm em ốm. Lúc đó em vẫn tin.
Em mệt mỏi, hay nhắn tin điên loạn, và sau đó anh nói anh đã từng yêu em. Vậy niềm tin đó của em, bây giờ biết đặt vào đâu? Em hoang mang không biết đó là điều anh nói để em ra đi, hay là sự thật từ lâu lắm rồi mà em không nhìn ra.

Mấy ngày nay em mặt dày nói chuyện với anh. Nhưng anh có vẻ không muốn. Em chẳng thể nào ép anh như trước. Anh vẫn trả lời, vẫn cười to, nhưng xa vời. Em có thói quen quan sát người khác, họ có thể gọi nó là tinh tế. Nhưng với anh, em không thể phân biệt nổi là anh cố tình hay không.

Hôm nay anh nói anh chuyển đi. Anh đi rồi, tới chỗ em có muốn tưởng tượng cũng không thể nghĩ ra được nó như thế nào? Anh làm việc có vất vả không? Mọi người xung quanh có vui vẻ không? Anh làm việc ở đâu? Nhìn ra cửa sổ sẽ thấy gì? Em đã rất muốn hỏi, nhưng không đủ can đảm. Vì sợ anh sẽ không muốn trả lời. Vì anh vốn thế, lúc nào cũng bận.

Gần đây em đã nghĩ đến cái chết. Không biết bao nhiêu lần em đã rơi nước mắt vì mệt mỏi, vì quá buồn, vì hoang mang, lo sợ, vì bất lực, vì đau khổ, vì cô đơn, vì tuyệt vọng. Dường như em đang chiến đấu lại những cảm xúc đó. Và em biết mình đang yếu dần. Nếu một ngày nào đó anh không thấy em trên đời nữa, thì đơn giản đó sẽ là ngày em gục ngã trước chính mình.

—– Đi dạy xong về nhà một mình,

bụng kêu đói mà não bảo không muốn ăn.

Nước mắt nước mũi tèm lem. 16.1.2014 —–

 
Leave a comment

Posted by on January 16, 2014 in Lan man

 

Tags:

Nhật kí ngày bão

1 năm đầy sóng gió và quá nhiều nước mắt so với mức cho phép trong 1 năm. Sắp năm mới vẫn chẳng biết mình cần gì, hy vọng gì.

Đàn ông dù đầu năm hay cuối năm vẫn chỉ để ngắm chứ không thể dựa dẫm. Đàn bà dù cuối năm hay đầu năm vẫn luôn thiệt thòi.

Nếu không nằm trong cả 2 loại bên trên, xin chúc mừng bạn đã hạnh phúc hơn rất nhiều người, hoặc đơn giản là bạn thuộc giới tính thứ 3

 
Leave a comment

Posted by on January 10, 2014 in Lan man

 

Tags: